Chương 516: Chết cũng phải chết ở Giang Nam!
“Phụ thân, uống chút nước đi?”
Trong một khu rừng rậm rạp, một chàng trai trẻ mở bầu nước ra, cẩn thận ghé tới bên đôi môi nứt nẻ của một người đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên khẽ mở mắt, cầm lấy bầu nước trong tay hắn rồi lắc lắc thử. Chút nước ít ỏi ấy khiến gương mặt vốn đã khổ sở của ông lại càng thêm đắng chát. Ông cố nén cơn khát, liếm đôi môi khô nứt, cất giọng khó nhọc: “Cầm về đi, cho mẫu thân ngươi với muội muội ngươi uống một chút. Nhớ chừa lại một nửa, không được uống quá nhiều. Bây giờ nước quý đến mức nào, ngươi cũng rõ rồi.”




